Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

CHÙM THƠ TRUYỀN KHẨU Sáng tác: Cụ bà NINH THỊ ĐẤU ( 86 tuổi, quê Minh Khai, Hưng Hà, Thái Bình. Hiện đang sống tại TPHCM). Ghi chép: NGUYỄN VĂN LỢI


 Nhớ ơn                                                 
Đạo làm con nên phải nhớ ơn.
Ngồi mà nghĩ lại từng cơn
Từng cơn nuôi nấng, từng cơn giữ gìn.
Nâng như nâng trứng, giữ gìn lấy trứng,
Hứng như hứng hoa, giữ gìn lấy hoa.
Biết bao nghĩa mẹ công cha
Đẻ ra từng tháng, tính ra từng ngày:
Ngày lên một nằm đâu ai đặt.
Ngày lên hai ai dắt dò đi.
Lên ba còn bé chữ chi
Ai khuyên học nói, ai thì dậy ăn.
Ngày lên bốn áo quần chưa sạch
Lấy ở đâu mà đắp vào thân.
Lên năm con đã thành thân
Tóc mai mẹ chải, áo quần bố mua.
Ngày lên sáu ngêu ngao biết đọc
Khuyên cho con tự học cho hay.
Lên bẩy con đã theo thầy
Bút kia ai sắm, áo này ai mua.
Ngày lên tám học đua bạn trẻ
Mong cho con mạnh khỏe vui cười.
Qua năm lên chín, lên mười
Gạo cân ai cấp, tiền thời ai cung.
Ngồi mà nghĩ lại từng cơn
Từng cơn nuôi nấng, từng cơn giữ gìn.



                       Lời khuyên
Hỡi cô thắt đáy lưng xanh
Có về đồng ruộng với anh thì về.
Vì cô buôn bán trăm nghề,
Tăng gia sản xuất ai chê điều nào.
Phải chi buôn bán thuốc lào?
Đã say điếu đổ, hút vào thì ho.
Gầy gò, ốm yếu thêm lo,
Thuốc lào nên bỏ để cho khỏe đời.
Đừng buôn bán nữa, người ơi!
Cùng anh cày cuốc sánh đôi vợ chồng.


               Trách Quan tề Ất Dậu
Năm Ất Dậu Mười tư, tháng Bẩy
Vỡ đê Đìa nước chẩy trắng băng.
Trách Quan huyện sao chẳng đề phòng,
Làm ba huyện tiêu điều tan tác.

Huyện Hưng Nhân, Duyên Hà bát ngát,
Phủ Tiên Hưng giáp hạt Quỳnh Côi.
Hay đâu thủy bởi tại trời?
Các quan triệu lính ăn chơi hội hè.

Kìa nước lụt trắng băng như biển
Người đớn đau nhìn nước lên cao
Đình chùa nhà cửa lộn nhào
Ruộng đồng ngụp nước, cá ao đầy đồng.

Châu nằm ghế ngồi chuồng bể cạn
Chó chèo lên bàn ghế nuôi con
Ngồi sàn gạo giã bằng lon
Nồi rau bằng gạch, mâm son bằng sàn.

Gái trai tơi tả áo quần
 Mười phần phơi thịt, mười phần phơi xương.
Kẻ chết đuối không người vùi dập
Người ôm con, ôm ấp trên sàn.

Gian nan khốn khổ nhiều bề
Kẻ lo hết gạo, Quan tề không lo.
Chém cha cái lũ Quan to,
Vỡ đê Ất Dậu là do các người!
















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét